Tôi là một sinh viên mới ra trường nhưng có thể
tự tin khẳng định rằng trước đó hồi là sinh viên tôi khá ngoan. Chỉ đi học và
tranh thủ làm thêm chứ không có thời gian tụ tập bạn bè ăn uống nên chuyện bia
rượu với tôi quả là một điều không tưởng.
Nhưng khi ra trường và đi làm thì mọi chuyện lại
hoàn toàn khác. Mọi thứ trở nên khó khăn với tôi khi công ty liên tục cho đi
giao lưu, tiếp khách và uống rượu.
Dòng sản phẩm mà tôi hay được uống rất đa dạng
nên mỗi lần nhắc tới rượu thực sự tôi rất hãi hùng. Bởi nó luôn là nguyên nhân
khiến hôm sau tôi mệt mỏi và đầu óc u mê không thể kiểm soát nổi.
Có một lần đi tiếp khách với sếp mà tôi ghi nhớ
cả đời. Đó là hôm sếp gọi là 2 chai rượu nhập khẩu khá ngon. Khi tôi uống chả
thấy có cảm giác gì mà chỉ sau vài chén đã thấy người mơ màng như đang trên
thiên đường. Và rồi khi ra về, tôi đã không còn tỉnh táo để điều khiển chiếc xe
của mình một cách thuần thục nữa. Chuyện gì đến cũng đến. Tôi lao vào đầu xe
khác mà trong mình như không có cảm giác gì. May mắn lần đó cả hai bên không có
thiệt hại nặng nề. Bài học này có lẽ tôi nhớ đến già và nhất định không bao giờ
sử dụng loại rượu nhập khẩu ngày hôm đó nữa.

Nhận xét
Đăng nhận xét